Sign up
CẦM TRÁI TIM MÌNH, TÔI ĐI
ndphong | 13 Jan, 2012, 09:13 | Tản văn | (14 Reads)

Cả năm mình làm điều không thiện, như đã có lần tui tự nhủ, mình nên nói thật trong cái ngày “cá tháng tư”. Thế cả năm tui ác hay sao? Không, tuyệt nhiên không, nhưng cái điều mình đã nói, đã viết, ai đó đã nghe và đã đọc, họ thấy một thằng Phong rất hằn học, rất nhạo báng, rất rất là…không tốt. Nói như mấy anh công an mặc áo màu cứt ngựa là: Phản động

Tính tui là vậy, ngày còn học cấp 2, năm cuối cấp, cô Cúc chủ nhiệm bảo cả lớp nộp mỗi em 1 viên gạch để làm sân bóng chuyền, ai cũng nộp, riêng tui thì không, đến giờ sinh hoạt lớp, cô hỏi vì sao không nộp gạch, tui bảo em sẽ không bao giờ nộp dù nữa viên cũng không. Vì sao? Vì từ chị hai em (sinh năm 1970) đến chị Ba, anh Bốn, chị Năm, rồi tới em, đều học ở đây, và đều nộp gạch để lát sân bóng chuyền, nhưng đã mấy năm trôi qua, sân bóng cũng không thấy, gạch nộp vào cũng không thấy, chỉ thấy tất cả ở trong chuồng heo nhà thầy Nên hiệu phó (ông này bây chừ làm phó phòng giáo dục huyện, lúc đó ông ấy ở nội trú), thà cô nói góp vào xây chuồng heo cho thầy, vì thầy khó khăn, em đồng ý. Cô Cúc bảo tui hỗn, mà bây giờ em có nộp không? Tui bảo không, nhà em không phải là cái lò gạch, và tui ngồi xuống. Tui nhìn thấy cái giận dữ trên mặt cô, ai cho mi ngồi, tui bảo, em trả lời xong nên ngồi, không cần ai cho cả. Cô bảo nếu không có gạch, không sản xuất được thì đi ăn trộm, làm sao phải có, không nói nhiều. Lúc đó tui như một thằng mất dạy thực sự. Tui bảo: cô là cô giáo, đáng ra cô phải dạy các em tránh xa thói hư tật xấu, phải biết đấu tranh chống lại cái ác, cái xấu, vậy mà cô dạy em đi ăn trộm, làm ngơ trước cái sai, thử hỏi cô có đáng là cô giáo của em không. Thằng  Hoàng ngồi bên bảo tui đừng nói nữa, cả lớp im phăng phắc. Cô Cúc chính thức đuổi học tui.

Đuổi thì về, cũng không nói với Ba Mẹ mình bị đuổi học, mấy ngày sau, đúng ngày lễ Phật Đản Rằm tháng tư, tui đi phố cổ Hội An về, vừa bước vô đến sân, đã thấy Cha của cô Cúc và Ba tui đang ngồi uống rượu, thấy tui, Ba kêu vô đòi đánh tui và la một trận, vì sao con “nói lại” (“nói lại” = cãi lại) Cô Cúc, “Nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ” nghe chưa. Cô Cúc nếu có sai thì con cũng không được nói ngay trên lớp, mất mặt Cô ấy, như rứa là hỗn.

Thật ra, Cô không dám nói chuyện này với Ba tui, nên nhờ Cha cô đến. Nói ra không phải kể công, cô dạy ở trường này, nếu không nhờ Ba tui xin chuyển về, thì có mà hai mươi năm sau cô cũng không thể từ núi về được đây.

Tui đi học lại, cuối năm, học bạ cả lớp, ai cũng hạnh kiểm tốt, khá, riêng tui thì Trung bình, cô nói thẳng trước lớp, vì cái tội cãi lại cô, không đuổi là may lắm rồi.

Thưa quý vị, trong đời tui, chưa bao giờ tui khinh ai như lúc đó, đi nhiều, nghe nhiều, thấy nhiều, kể cả một con điếm mà leo lẻo nói lời tiết hạnh¸ tui cũng chưa khinh bằng cái lúc nghe cô Cúc giải trình trước lớp vì sao tui hạnh kiểm Trung bình.

Thời gian, đã gần hai mươi năm, tui đi Đại Học, rồi Cao Học, có lúc bình tâm, tui chợt thương cô Cúc của tui vô bờ bến. Có lẽ cô là nạn nhân của sự áp đặt, và bệnh thành tích của cái gọi là “kế hoạch nhỏ” ai cũng biết, nộp gạch không thể làm được gì, chỉ để chật sân trường, Thầy Nên, có lẽ thầy chống lãng phí bằng cách lấy gạch xây chuồng heo, thiết thực. Nhưng thầy không biết, hay cố tình không biết rằng, hàng trăm học sinh đang xì xào về việc lấy gạch xây chuồng heo, ai cũng muốn nói cho bõ tức, nhưng không đủ can đảm, sợ bị trù dập. Còn tui, không sợ, nên nói ra, rồi bị trãm ngay trong lúc lời nói chưa kịp tắt.

Gần hai mươi năm, tui biệt xứ, thỉnh thoảng về quê với vợ con, Mẹ già, cũng không gặp lại cô, nếu gặp, tui sẽ lại vòng tay, thưa cô, em là Phong học trò của cô đây, đứa học trò hỗn, cãi lại cô đây, đã gần hai mươi năm, không được cô dạy bảo, nên em mãi chưa thành người.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346574

Nhìn kiếp phù du vỗ bụng cười
ndphong | 26 Nov, 2011, 07:50 | Bình luận | (20 Reads)

Viết cái gì đi chứ! Sao chẳng thấy gì cả?

Đó là câu hỏi của những người hay đọc của tôi, lâu nay vì tôi không viết.

Chuyện gì, chuyện hôm nay hay chuyện từ mấy năm được xâu chuỗi lại? Tôi không phải nhà báo, không phải nhà văn nhà thơ, lại cũng không thích là nhà giáo. Từ “nhà” tôi chỉ thích dùng cho “thị” đó là “Nhà tôi”. Từ lịch lãm, yêu thương nhất tôi dành cho thị mỗi khi ai nhắc đến “My nhà tôi”. Nói vậy để thấy, mình không là "nhà" chi cả thì không có được nhận bừa, họ cười. Như Bác đại bỉu cuốc hội Nguyễn Minh Hồng và Hoàng Hữu Phước. Họ chửi nữa đấy, hai bác hè!

Thế thì viết cái chi? Chuyện thời sự của cuốc hội vì có mấy bác giáo xư tiến xĩ phát biểu nghe thấm đến ruột già rồi, viết chi nữa, họ cười. Mà có viết thì phải ngồi trên bệ xí mà viết để lỡ có rặn ra từ nào hay ho cho mấy pác cũng đỡ để lại hậu quả. Nhưng chỉ tặng cho hai Pác Hồng và Phước một câu: Đã dốt mà tỏ ra nguy hiểm. chấm hết

Có hơn mười lăm cái muốn nói, cái đầu tiên là mấy em MC.

“Vô hình dung” hay lại “vô tình chung”. Cái em nào làm MC cho chương trình (không nhớ tên) nội dung là có mấy cháu nhỏ khoảng 3 tuổi tự đi siêu thị. Cô ấy nói “Vô hình Dung”. Nếu dịch ra: “Không hình dung được” thì chẳng nói là gì. Nhưng trong bối cảnh đó, dùng từ này e hơi bị lổn nhổn. Đó là một em, còn một em trong cái chương trình của ca sĩ Thu Minh, em lại dùng từ “vô Tình chung”, cái ni chắc là “tất cả khán giả vô tình” hu hu. Sao các eim không đi hỏi cụ Đào Duy Anh?(cụ chết rồi chắc không hỏi được) Tôi không phải dạy Hán Nôm nhưng tôi dám chắc hai cách dùng trên là sai bét. “Vô hình trung” là chính xác. Vì nếu người Nam thì nói là “Vô hình Trung” còn người Bắc thì “Vô hình Chung” ta nghe nhầm lẫn chữ “Ch” và chữ “Tr”. Con Trâu ta nghe như con “Crâu”, “Trường học” nghe như “Crường học”. Không tin thì hỏi bạn tôi kìa:ThS.Nguyễn Lãm Thắng- Khoa Hán Nôm ĐHSP Huế.

Chuyện nữa là cái con ca sĩ hay người mẫu Trang Nhung, hắn án ngữ không cho tôi xem phim Bao Công, chờ mãi, ráng xem hắn xong để xem “Triển Chiêu” múa kiếm, cái thằng MC trong bóng tối thì trông như thám tử Se-lốc-hom: mặc áo da bóng loáng, đeo đồng hồ tay phải, nắm cái đấm chống cằm, đội mũ chóp bu, ngồi tênh hết trên ghế đối diện không thấy mặt mũi, chỉ nghe tiếng nói. Còn cô Trang Nhung ni thì nổ rầm trời, rằng: hồi em đi thi vào Sân bay, ban giám khảo khen em quá thông minh…rứa mà em chỉ học…cao đẳng, vì thi đại học đek đậu. Coi xong rồi mới thấy mấy em toàn họ nhà Tôm cả. Vì thích cái Bao Công mà bị tra tấn cả giờ, tức anh ách.

Rồi cái nữa, 7 kỳ quan, một lũ ngu như bò. Cái ni để viết sau.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=339490

Thế Sự Du Du
ndphong | 10 Oct, 2011, 21:11 | Bình luận | (63 Reads)

Cũng lâu lắm rồi, không vào trang blog, để nhà cửa trống hoang.

Sáng nay mở mail, thấy có tin nhắn thông báo có một góp ý, thì vào xem thử. Một góp ý làm tôi bực mình, làm cho sáng đầu tuần không vui. Rồi tự nhiên lại muốn viết, dù rằng lúc này tôi quá nhiều việc và cũng thấy không còn hứng thú như xưa.

Điều đầu tiên bực bội là cái comment của thằng nào (tôi đã xoá) hắn nói đại loại là: thằng Phong có bà vợ xấu òm mà đưa hình lên blog, nếu là hắn thì hắn thà ở giá chứ không lấy vợ xấu như rứa. Thật tức mình và cũng tức cười. Xấu đẹp là do người nhìn “ sắc đẹp không nằm trên đôi má của người phụ nữ, mà nằm trong đôi mắt của kẻ si tình” ai đó đã nói như vậy đấy. Và, vợ tôi, nếu có xấu thì cũng là của tôi. Vợ anh đẹp, sao không đưa lên blog, hay là đưa lên sẽ có nhiều người bảo “tau quen con này”, chết chưa.

Điều thứ hai là sáng nay, con gái xin 3000 nộp tiền để xây tượng đài anh Trỗi (Nguyễn Văn Trỗi). Tôi hỏi con gái: con có biết anh Trỗi là ai không? Con gái bảo không biết. Thế cô giáo con không nói cho con biết hả? Dạ không. Cô giáo con kỳ quá. Một: các con làm gì có tiền mà bắt nộp; Hai: sao lại bắt các học sinh nộp tiền để xây dựng tượng đài cho một người mà các con không biết người đó là ai? Hay là cô giáo là người “cấp tiến” vì cô biết sợ khi nhỡ một đứa học trò nào hỏi: “Anh Trỗi bị xử bắn vì tội phá hoại phải không cô?” Chắc cô cũng khó mà trả lời được. Trong tư duy một đứa trẻ, đặt bom sụp cầu là hành vi phá hoại, rứa thôi. Cũng như chuyện anh Nguyễn Nam Đàn cách đây mấy mươi năm “đi tìm đường…”, nếu sau ngày 30.04.1975 thì người ta gọi đó là “Vượt biên trái phép” bị bỏ tù mọt gông, rứa đó.

Việc thứ ba bực mình là chuyện hơi cũ, về cái tượng đài 410 tỉ đồng ở cái Quảng Nam. Không biết thằng nào (hơi hỗn một chút, vì không có từ nào hay hơn) đề xướng cái tượng đài Mẹ Thứ từ mấy năm nay, cứ lâu lâu, cán bộ công chức như vợ tôi một tháng đóng 2 ngày công xây tượng đài, tiền thì cứ chận đầu trừ ngang, rồi báo lên trên là “công chức tự nguyện đóng góp xây tượng đài”. Nếu dùng tiền đó xây cầu, làm đường, xây trường… cho những địa phương còn khó khăn trong Tỉnh, tôi tin, mọi người sẽ vui vẻ đóng góp.

Tượng đài Mẹ Thứ nếu đẹp, thì chỉ đẹp mỗi tượng đài. Còn bức tranh toàn cảnh của tỉnh Quảng Nam thì ai cũng thấy. Học sinh các xã của Huyện Đông Giang phải vượt sông tìm chữ, gần 200 hộ dân của xã Tam Hải huyện Núi Thành bao năm nay bị chia cách với đất liền. Chỉ cần khoảng 10 tỉ đồng, có thể thay đổi cuộc sống của hàng trăm, hàng ngàn người. Vậy mà 410 tỉ đồng chỉ xây một tượng đài. Nếu có linh hồn, không biết Mẹ thứ và bao nhiêu Mẹ được tạc tượng có vui không? Tôi tin là các Mẹ rất buồn. Cả đời sống giản dị, Mẹ sinh các anh ra như bao người con của Đất Việt, khi tổ quốc cần thì tiếc gì chú xương máu nhỏ nhoi, để đổi lại hoà bình độc lập cho dân tộc. Chằng ai mong các con chết để mình được “Mẹ Việt Nam Anh Hùng”. Có bao nhiêu Mẹ được vinh danh sau buổi chiều 30.4 thuở ấy. Và, có bao “Mẹ” bị bỏ rơi, bị hắt hủi cũng sau buổi chiều 30.4 thuở ấy???

Còn nhiều cái tức nữa, nhưng sẽ còn viết tiếp.

Những điều tôi viết ra đây, nếu ai đọc, thấy thích thì cứ “like” một cái. Không thì thôi, chứ đừng núp núp như mấy tay CSGT, rồi chọt chọt làm khó chịu lắm.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=329428

Trong hồn người có ngọn sóng nào không?
ndphong | 01 Jun, 2011, 19:14 | Thơ văn sưu tầm | (89 Reads)

TỔ QUỐC NHÌN TỪ BIỂN

                          Nhà thơ/nhà báo Nguyễn Việt Chiến

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển
Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa


Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả
Biển cần lao như áo Mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
Trong hồn người có ngọn sóng nào không?

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo
Lạc Long Cha nay chưa thấy trở về
Lời Cha dặn phải giữ từng thước đất
Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
Những đau thương trận mạc đã qua rồi
Bao dáng núi còn mang hình góa phụ
Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa
Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử
Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
Những chàng trai ra đảo đã quên mình
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước (*)
Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=302039

GIẤC MƠ CỦA CON
ndphong | 08 Apr, 2011, 09:02 | Chung | (103 Reads)

Tối qua. Nửa đêm, con gái thấy chiêm bao và khóc. Tôi ôm con và bảo “Ba đây, ba đây”. Tôi bao giờ cũng vậy. Vợ thấy ác mộng giật mình nửa đêm. Không biết vợ mơ thấy gì, tôi vẫn ôm vợ và bảo “anh đây, anh đây”. Trong suy nghĩ của mình. Tôi là chỗ dựa vững chắc cho vợ và các con. Và mặc nhiên, vợ con tôi coi tôi là chỗ dựa, là tất cả. Điều đó là hạnh phúc nhất của một con người. Cuộc sống ý nghĩa nhất là được yêu thương.

 Sulo2 

Tôi đã viết một bài “Đôi mắt của con”, đôi mắt ấy, khi soi vào, tôi thấy cả một khoảng trong veo, một vùng trời cứu rỗi; đôi mắt ấy luôn dẫn dắt tôi trong những lúc chân mình vô tình lạc lối, tìm về nẻo bình yên trong mái nhà rộn rã niềm yêu. (Lạc lối ở đây không phải là cờ bạc, rượu chè, trai gái…mà là những suy nghĩ mang tính “Chín h chị chính em” kiểu như mấy bác Luật sư họ Cù hay họ Trương vậy)

TrSukayở lại với giấc mơ của con gái. Sáng dậy, ngồi ăn (gia đình tôi có thói quen ăn cơm sáng, rất ít khi ăn sáng ngoài tiệm, tôi thích cuộc sống rất đỗi bình thường, kể cả bữa ăn) tôi hỏi con gái “tối qua con mơ thấy gì mà con khóc vậy?” Con gái nước mắt lưng tròng “con mơ thấy ba chết” và không ăn cơm nữa, ngồi khóc. Tôi lặng ng ười, nếu mình chết thật thì sao? vợ và các con sẽ rất buồn, cực khổ, và, Mẹ tôi, sẽ đau đớn biết dường nào. Nhưng đ ó chỉ là giấc mơ của con gái. Giấc mơ đó cho tôi hiểu nhiều hơn, rằng, với các con, mình là tất cả.

Có bao nhiêu người trong xã hội, lấy tiền làm niềm vui. Còn tôi, đến giờ vẫn vậy, chỉ có một niềm vui cố cựu: gia đình. Ngẫm lại, cuối cùng ai sướng hơn ai. Giống như giấc mơ của con đêm qua, tôi thấy mình hạnh phúc. Thế đấy, nỗi vui cuộc người.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=290547

GIA ĐÌNH TÔI
ndphong | 28 Feb, 2011, 13:56 | Chung | (133 Reads)

alt

                                Sulơ Bảo Trânalt

                                      Sukay Bảo Uyên

alt

                                        Gia đình Tôi đó

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=282840

LAN MAN KIẾP TRẦN
ndphong | 21 Feb, 2011, 15:55 | Tản văn | (72 Reads)

Tôi mới vừa thoát qua tuổi ba ba (33), nhọc nhằn như cái tên của nó, bây giờ qua một tuổi, chưa biết sẽ như thế nào. Cũng ở cái tuổi này, Ba tôi đã có đến 5 người con và  những ngày gian khổ "vốn liếng đời anh. Năm đứa con và những buổi ngày dài. Lao động không ngừng nghỉ". Còn tôi, ba mươi bốn tuổi, có được hai đứa con và không còn Ba nữa, có lẽ nỗi buồn mất đi người Cha sẽ đi theo tôi đến cuối cuộc đời.

Năm rồi đi buôn hoa tết-Hoa Đào, lá đào rơi rớt lối thiên thai, suối tiễn oanh đưa luống ngậm ngùi, nữa năm tiên cảnh, một phút trần ai...Đúng là một phút trần ai, hoa cười người khóc, nhưng chẳng có gì phải đa mang, trong cái buồn đó, tôi lại được gần gũi với những người buôn hoa, năm nào họ cũng gió sương để kiếm tiền trang trải tết. Tôi cũng gió sương như họ, thầy giáo đi bán hoa, nhưng có hề gì, khi đó là những đồng tiền chính đáng.

Nghỉ tết để được thả lỏng, để được sum họp bên gia đình, để thấy cuộc sống này ý nghĩa biết bao "trần gian đẹp lắm nghìn sau nhé. Hãy nói dùm tôi những ngập ngừng". Ai nói dùm người bạn lớn của tôi, anh đã đi từ dạo ấy. Mồng bốn tết, các chú, anh chị em rủ nhau sáng mồng năm đến nghĩa trang Lệ Trạch-Hoà Tiến thắp hương cho anh và để anh chị em gặp mặt đầu năm, nhưng tôi không đến được, không phải bận rộn, không phải đường xa, vì cái gì chính mình cũng không biết.

Tết, nhận được gần 100 tin nhắn chúc mừng từ chiều 30, không trả lời một tin nào cả. Không gọi điện hỏi thăm một ai. Tâm trạng không vui nên không muốn tin nhắn mang nỗi buồn đến với họ; tâm trạng không vui nên không gọi cho ai; tâm trạng không vui nên không đến nhà ai. Tết chỉ đến chùa thắp hương lạy Phật, về đi tảo mộ ông bà, viếng mộ Cha, về thắp hương Nhạc phụ. Còn tất cả thời gian ở nhà với Mẹ, vợ con và dành để tiếp đón mấy người bạn rượu ở quê, thấy lòng nhẹ như bất.

Tự nhiên nhẫm mấy câu thơ của ông Chế Lan Viên mà thấy tóc mình dựng đứng: Tôi có chờ đâu có đợi đâu. Đem chi xuân đến gợi thêm sầu...Có những con người không biết tết. Mang lỳ chiếc áo độ thu tàn. Có những trẻ thơ không biết khóc...

Thôi bỏ đi, qua rồi, một năm này sẽ cố gắng, sẽ không buồn, can cớ chi phải buồn.

Hy vọng năm nay nhiều lắm đấy.

không buồn như mấy độ xuân qua

Em sẽ cười tươi trong xuân mới

Anh sẽ cười tươi như xuân em

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=281677

CÁI VÒNG TAY
ndphong | 13 Jan, 2011, 11:29 | Tản văn | (129 Reads)
Trưa nay đi ăn cơm, một em nữ, xinh như mộng, vòng tay cúi xuống một cái, không biết ý nghĩa là gì, tôi làm thinh, em này đi đến: dạ em chào thầy. Tôi ừ.
Trời đất, từ lúc ra trường đến giờ, thấm thoát 10 năm, dạy không biết bao nhiêu người, lên đến hàng ngàn, làm sao mà nhớ được học trò.
Vì sợ mình cười lại, nhiều khi không phải người ta chào mình, mà chào người ở gần mình, như thế là bị nhầm, và sợ mấy anh ngồi bên bảo là ông Phong này "thấy người đẹp bắt quàng làm quen" nên chi ngồi im, cũng hợp với bản tính và bản mặt lạnh lùng của tôi xưa nay. Giờ ngẫm lại, thấy mình cũng hơi chậm, họ vòng tay là biết chỉ chào người lớn, mà vô quán, vòng tay chào, chỉ có chào thầy. Trong bàn này không có ai làm thầy.
Hôm kia ngồi với anh Phước, anh Vỹ, hai anh này cũng nổi ở Đà Nẵng, cũng văn vẻ và văn vần. Anh nói, cỡ như ông Mai Hữu Phước và Lê Nguyên Vỹ mà làm điều gì bậy bạ ở Đà Nẵng ni là một lúc cả thành phố đều biết, vì mấy anh nổi như cá thiếu ô xy vậy. ha ha ha ha. Còn như Đức Phong em đây, có nổi niếc gì đâu. Nhưng, nếu làm gì bậy bạ, chắc cả nước cũng biết, vì báo chi loan tin. Lúc đó trong vài ngàn học trò cũ mới, sẽ có một số thất vọng lắm đây, vì rằng trong đó có một số công khai rằng, em ngưỡng mộ thầy. Ôi, cuộc đời làm thầy, được học sinh ngưỡng mộ, thì còn gì vui hơn.
Những việc vui buồn trong mấy ngày ni, làm tôi đau đầu, trưa nay thấy cái vòng tay của một em học trò cũ, thấy đời còn một niềm tin.
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=274302

KHÔNG ĐỀ CHO MÙA XUÂN
ndphong | 05 Jan, 2011, 17:21 | Thơ Đức Phong | (66 Reads)
Có một ngày nào không nắng
Có một ngày nào không mưa
Có một ngày se sắt lạnh
Xuân về, em đã về chưa?

Ta như cánh đồng sau mưa
Ta như dòng sông lặm nắng
Ta như mặt hồ phẳng lặng
Mơ về một cánh buồm nâu

Tình đầu: khôn, dại, nông, sâu
Câu thơ chạm vào rất khẽ
nụ hôn ngọt môi nhè nhẹ
ướt mi em chiều mưa xưa
......

Tìm nhau ở chốn giang đầu
Chờ nhau cuối mùa se thắt
Nhớ nhau, cõi lòng chôn chặc
lặng thầm quan trắc đời nhau
                         tháng 1/ 2011
Viết xong, lên xe đi Nha Trang, có ai đợi tôi ở đó không? "tôi tìm người, người mãi miết tìm xuân"

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=272828

1 2 3 4 5 6  Sau»