Cả năm mình làm điều không thiện, như đã có lần tui tự nhủ, mình nên nói thật trong cái ngày “cá tháng tư”. Thế cả năm tui ác hay sao? Không, tuyệt nhiên không, nhưng cái điều mình đã nói, đã viết, ai đó đã nghe và đã đọc, họ thấy một thằng Phong rất hằn học, rất nhạo báng, rất rất là…không tốt. Nói như mấy anh công an mặc áo màu cứt ngựa là: Phản động
Tính tui là vậy, ngày còn học cấp 2, năm cuối cấp, cô Cúc chủ nhiệm bảo cả lớp nộp mỗi em 1 viên gạch để làm sân bóng chuyền, ai cũng nộp, riêng tui thì không, đến giờ sinh hoạt lớp, cô hỏi vì sao không nộp gạch, tui bảo em sẽ không bao giờ nộp dù nữa viên cũng không. Vì sao? Vì từ chị hai em (sinh năm 1970) đến chị Ba, anh Bốn, chị Năm, rồi tới em, đều học ở đây, và đều nộp gạch để lát sân bóng chuyền, nhưng đã mấy năm trôi qua, sân bóng cũng không thấy, gạch nộp vào cũng không thấy, chỉ thấy tất cả ở trong chuồng heo nhà thầy Nên hiệu phó (ông này bây chừ làm phó phòng giáo dục huyện, lúc đó ông ấy ở nội trú), thà cô nói góp vào xây chuồng heo cho thầy, vì thầy khó khăn, em đồng ý. Cô Cúc bảo tui hỗn, mà bây giờ em có nộp không? Tui bảo không, nhà em không phải là cái lò gạch, và tui ngồi xuống. Tui nhìn thấy cái giận dữ trên mặt cô, ai cho mi ngồi, tui bảo, em trả lời xong nên ngồi, không cần ai cho cả. Cô bảo nếu không có gạch, không sản xuất được thì đi ăn trộm, làm sao phải có, không nói nhiều. Lúc đó tui như một thằng mất dạy thực sự. Tui bảo: cô là cô giáo, đáng ra cô phải dạy các em tránh xa thói hư tật xấu, phải biết đấu tranh chống lại cái ác, cái xấu, vậy mà cô dạy em đi ăn trộm, làm ngơ trước cái sai, thử hỏi cô có đáng là cô giáo của em không. Thằng Hoàng ngồi bên bảo tui đừng nói nữa, cả lớp im phăng phắc. Cô Cúc chính thức đuổi học tui.
Đuổi thì về, cũng không nói với Ba Mẹ mình bị đuổi học, mấy ngày sau, đúng ngày lễ Phật Đản Rằm tháng tư, tui đi phố cổ Hội An về, vừa bước vô đến sân, đã thấy Cha của cô Cúc và Ba tui đang ngồi uống rượu, thấy tui, Ba kêu vô đòi đánh tui và la một trận, vì sao con “nói lại” (“nói lại” = cãi lại) Cô Cúc, “Nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ” nghe chưa. Cô Cúc nếu có sai thì con cũng không được nói ngay trên lớp, mất mặt Cô ấy, như rứa là hỗn.
Thật ra, Cô không dám nói chuyện này với Ba tui, nên nhờ Cha cô đến. Nói ra không phải kể công, cô dạy ở trường này, nếu không nhờ Ba tui xin chuyển về, thì có mà hai mươi năm sau cô cũng không thể từ núi về được đây.
Tui đi học lại, cuối năm, học bạ cả lớp, ai cũng hạnh kiểm tốt, khá, riêng tui thì Trung bình, cô nói thẳng trước lớp, vì cái tội cãi lại cô, không đuổi là may lắm rồi.
Thưa quý vị, trong đời tui, chưa bao giờ tui khinh ai như lúc đó, đi nhiều, nghe nhiều, thấy nhiều, kể cả một con điếm mà leo lẻo nói lời tiết hạnh¸ tui cũng chưa khinh bằng cái lúc nghe cô Cúc giải trình trước lớp vì sao tui hạnh kiểm Trung bình.
Thời gian, đã gần hai mươi năm, tui đi Đại Học, rồi Cao Học, có lúc bình tâm, tui chợt thương cô Cúc của tui vô bờ bến. Có lẽ cô là nạn nhân của sự áp đặt, và bệnh thành tích của cái gọi là “kế hoạch nhỏ” ai cũng biết, nộp gạch không thể làm được gì, chỉ để chật sân trường, Thầy Nên, có lẽ thầy chống lãng phí bằng cách lấy gạch xây chuồng heo, thiết thực. Nhưng thầy không biết, hay cố tình không biết rằng, hàng trăm học sinh đang xì xào về việc lấy gạch xây chuồng heo, ai cũng muốn nói cho bõ tức, nhưng không đủ can đảm, sợ bị trù dập. Còn tui, không sợ, nên nói ra, rồi bị trãm ngay trong lúc lời nói chưa kịp tắt.
Gần hai mươi năm, tui biệt xứ, thỉnh thoảng về quê với vợ con, Mẹ già, cũng không gặp lại cô, nếu gặp, tui sẽ lại vòng tay, thưa cô, em là Phong học trò của cô đây, đứa học trò hỗn, cãi lại cô đây, đã gần hai mươi năm, không được cô dạy bảo, nên em mãi chưa thành người.
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346574
Bản in









