LAN MAN KIẾP TRẦN

By Ruan De Feng

Tôi mới vừa thoát qua tuổi ba ba (33) nhọc nhằn như cái tên của nó bây giờ qua một tuổi chưa biết sẽ như thế nào. Cũng ở cái tuổi này Ba tôi đã có đến 5 người con và  những ngày gian khổ "vốn liếng đời anh. Năm đứa con và những buổi ngày dài. Lao động không ngừng nghỉ". Còn tôi ba mươi bốn tuổi có được hai đứa con và không còn Ba nữa có lẽ nỗi buồn mất đi người Cha sẽ đi theo tôi đến cuối cuộc đời.

Năm rồi đi buôn hoa tết-Hoa Đào lá đào rơi rớt lối thiên thai suối tiễn oanh đưa luống ngậm ngùi nữa năm tiên cảnh một phút trần ai...Đúng là một phút trần ai hoa cười người khóc nhưng chẳng có gì phải đa mang trong cái buồn đó tôi lại được gần gũi với những người buôn hoa năm nào họ cũng gió sương để kiếm tiền trang trải tết. Tôi cũng gió sương như họ thầy giáo đi bán hoa nhưng có hề gì khi đó là những đồng tiền chính đáng.

Nghỉ tết để được thả lỏng để được sum họp bên gia đình để thấy cuộc sống này ý nghĩa biết bao "trần gian đẹp lắm nghìn sau nhé. Hãy nói dùm tôi những ngập ngừng". Ai nói dùm người bạn lớn của tôi anh đã đi từ dạo ấy. Mồng bốn tết các chú anh chị em rủ nhau sáng mồng năm đến nghĩa trang Lệ Trạch-Hoà Tiến thắp hương cho anh và để anh chị em gặp mặt đầu năm nhưng tôi không đến được không phải bận rộn không phải đường xa vì cái gì chính mình cũng không biết.

Tết nhận được gần 100 tin nhắn chúc mừng từ chiều 30 không trả lời một tin nào cả. Không gọi điện hỏi thăm một ai. Tâm trạng không vui nên không muốn tin nhắn mang nỗi buồn đến với họ; tâm trạng không vui nên không gọi cho ai; tâm trạng không vui nên không đến nhà ai. Tết chỉ đến chùa thắp hương lạy Phật về đi tảo mộ ông bà viếng mộ Cha về thắp hương Nhạc phụ. Còn tất cả thời gian ở nhà với Mẹ vợ con và dành để tiếp đón mấy người bạn rượu ở quê thấy lòng nhẹ như bất.

Tự nhiên nhẫm mấy câu thơ của ông Chế Lan Viên mà thấy tóc mình dựng đứng: Tôi có chờ đâu có đợi đâu. Đem chi xuân đến gợi thêm sầu...Có những con người không biết tết. Mang lỳ chiếc áo độ thu tàn. Có những trẻ thơ không biết khóc...

Thôi bỏ đi qua rồi một năm này sẽ cố gắng sẽ không buồn can cớ chi phải buồn.

Hy vọng năm nay nhiều lắm đấy.

không buồn như mấy độ xuân qua

Em sẽ cười tươi trong xuân mới

Anh sẽ cười tươi như xuân em

More...

CÀ PHÊ TUỔI 33

By Ruan De Feng

ba mươi ba tuổi cuộc người

ba mươi ba tuổi khóc cười riêng chung

ta tự thốt lên câu ấy trong ngày sinh nhật tuổi 33. Rồi bữa ni lại thốt lên câu ấy khi ngồi nhâm nhi ly cà phê đắng lần đầu tiên trong đời. 33 tuổi ta tập uống cà phê thấy đăng ngét nhưng vẫn cố uống tìm cảm-giác-đàn-ông.

Ôi cà phê cái giọt đen thui đắng ngét rơi từng giọt đã làm bao thi sĩ đẻ ra ối bài thơ bài nhạc nào là "...ngồi một mình/ uống cà phê/ nhớ người chuyện xưa/ xưa chuyện mình/ như con nít/ ghét rồi yêu nhau/ ghét rồi thương nhau/ nay cuộc đời/ ai cũng lớn./ lớn để rồi phong ba/ lớn để rồi chia xa..". Rồi nữa thằng tôi cũng làm mấy câu tặng cho em Tóc Mai khi biết em một mình trong cà phê chiều dạo ấy: Em ngồi đó ly cà phê thật đắng. Mưa có buồn và nắng có phalê. Chờ ai vậy mà quắt quay đến thế. Chiều bên song lặng lẽ bước ai về".

Đêm nay không ngủ được hậu quả của lần cà phê đầu tiên tâm hồn đa cảm cơ thể lại mẫn cảm đêm đối diện với mình thấy lòng chung chiêng. Ta sẽ nhớ mãi đêm nay nhớ hơn cả kỹ niệm lần đầu ta biết thương nhớ một người và nhớ hơn cả cảm giác lần đầu tiên ta thấy em...loã thể.

cà phê ở tuổi ba ba

buồn vui trong cõi ta bà là đây

hey.

More...

CƠN ĐAU

By Ruan De Feng

   Điện cúp hoài nỗi bực dọc càng tăng theo cái nóng mùa hè của Miền Trung nghĩ cũng lạ cả Quảng Nam nghe đâu gần 120 công trình thuỷ điện lớn nhỏ nhiều nhất nước Nam . A Vương xả lũ mùa lũ dân ta chịu ngập nhà cứ nghĩ thế nào mùa khô năm này khỏi lo thiếu điện vì đã có các anh ở đâu có thể cúp điện nhưng Quảng Nam thì không tuyệt đối không vậy mà điện vẫn cúp triền miên khó hiểu quá.

   Nhưng không mọi người đã lờ mờ hiểu ra một điều có lẻ bán điện cho dân nghèo ít lãi nên để bán cho các nhà máy lãi to. Các anh thi nhau khai phá tài nguyên từ gỗ đãi vàng đến tài nguyên nước làm thuỷ điện tận diệt rừng đầu nguồn để thu lợi. Mùa nắng thì vùng hạ lưu thiếu nước do các anh chặn dòng mùa lũ thì các anh xả ngập nhà dân nếu anh không ôm hết nước   vậy mà thấy dân sống trong cảnh màn trời chiếu đất hậu quả một phần là do các anh gây ra nhưng chưa bao giờ thấy các anh ủng hộ cho nhân dân trong vùng chịu ảnh hưởng của các anh một cây bút quyển vở một gói mì tơm cầm hơi. Thế thì những ngày này điện sinh hoạt là rất quý sao không nhỏ cho chúng tôi vài giọt tội chúng tôi quá các anh ơiii!

   Nếu mấy ngày nay có điện chắc tôi sẽ khỏi bệnh sớm hơn không điện nóng nực ra ngoài sân ngồi lặm gió đau nặng hơn. Thế đấy

***

   Những người đã chơi với Tôi bạn thơ văn có bạn đồng nghiệp có bạn chí cốt có ngay cả vợ tôi họ đều bảo tôi..khó hiểu quá nhưng tôi thì không nghĩ như họ mà tự thấy mình...không bình thường hay là biên độ tình cảm quá rộng lúc vui lúc buồn lúc điên điên. Như bây giờ đang ngồi viết đây bỏ đi nỗi bực tức đời thường thấy lòng mình hoang hoá và chỉ nhớ đến chuyện cũ từ đời nảo đời nào.

   Như cơn đau mấy ngày nay được sự chăm sóc yêu thương của mẹ và vợ (đây là hai người phụ nữ tôi thương nhất) lại nhớ cơn đau gần 30 năm trước lúc đó tôi khoảng 6 tuổi dù tôi đang đau nhưng Ba Mẹ tôi phải đành để tôi ở nhà một mình để đi làm đồng lấy công điểm nuôi con. Mẹ tôi kể lại đi làm cách nhà khoảng 50m nghe tôi khóc tắt tiếng "Mẹ ơi về cho con" mà đứt ruột nhưng không thể bỏ về vì nếu về thì không được công điểm cả gia đình sẽ đói. Trong lúc tôi khóc chị Ba tôi ở đâu chạy về kiếm đồ ăn cho tôi nhưng làm gì có thế là chị ra vườn cắt lá chuối bó lại từng bó nhỏ và bảo tôi ở nhà đợi chi lên quán bán lá chuối mua kẹo cho ăn chị đi rồi tôi lại khóc khản giọng. Vậy đấy đã gần 30 năm nhưng trong những cơn đau như lúc này tôi vẫn nhớ cơn đau thuở ấy như dặn với lòng mình không quên ký ức ngày xưa.

   Đôi khi ta phải cảm ơn những cơn đau nhất thời để thấy được giá trị của sức khoẻ. Đôi khi ta thầm cám ơn những phút giây phút thật tĩnh lặng để lòng mình bớt những trống trải chông chênh.

More...

NGỬI KHÓI

By Ruan De Feng

 

Mấy ngày về quê gặt lúa và ngửi khói tắm tro. Hồn quê ở đó.

Nhà tôi nhìn ra cánh đồng quanh năm nghe mùi hương lúa. Người ta hình như các nhà văn nhà thơ thì thích cánh đồng lúa đang thì con gái vì nó có một mùi thơm rất đồng quê nhất là mùi thơm của lúa nếp có anh thích cánh đồng mùa lúa chín với một biển lúa màu vàng nó đẹp khi những cơn gió lùa qua một biển sóng vàng nhấp nhô với một mùi hương lúa.

hhh


Ai đã từng ngồi dưới gốc đa làng nhìn ra đồng lúa sẽ thấy lòng mình thanh thản nhẹ tênh.

HINH

Tôi thích ngồi nhìn cánh đồng sau mùa thu hoạch chỉ còn lại những cuống rạ và thích nhìn cánh đồng khi đốt hết rơm rạ khói bay mịt mù còn lại cánh đồng chỉ toàn một màu đen của tro rạ

Tuổi thơ của tôi gắn liền với cánh đồng với đàn vịt. Những chiều mùa hè thả đàn vịt xuống ao chúng tôi thường đến những đám ruộng chờ người ta đốt rạ để nhặt những hạt nổ để ăn hạt nổ là những hạt lúa còn sót lại trên ruộng khi đốt rạ hạt lúa sẽ nổ ra thành một hạt to màu trắng rất thơm chúng tôi chạy trên ruộng người dính đầy tro toàn thân đen sì. Cám giác tiếc nhất là khi đám rạ cuối cùng đốt hết phải đợi đến mùa sau mới được lăn lộn với bãi tro để tìm những hạt nổ.

Điều mà đến bây giờ tôi không hay biết vì sao khi chạy trong bãi tro cả người đen thui nhưng khi về nhà tắm thấy da mình trắng nõn. Có lẽ nhờ những ngày lăn mình trong bãi tro mà sau này khi bước ra thành phố đi học nhiều người không tin tôi là người nhà quê họ cứ nghỉ dân quê là phải đen đủi sần sùi. Trắng trẻo thư sinh như tôi không thể là dân quê?

Sau hơn mười năm làm kẻ chợ không được tắm tro và ngửi khói thấy nhớ. Mấy ngày về quê gặt lúa nghịch đùa với đồng ruộng với đám tro với hạt nổ được cảm giác khói bay vào mắt cay xè. Kí ức tuổi thơ cứ ùa về thương quá tuổi thơ ơi!

More...

HẠNH NGỘ

By Ruan De Feng

More...

NGÀY "CÁ" TA SẼ NÓI THẬT !

By Ruan De Feng

 

   Anh Sơn* ảnh mất vào cái ngày "cá tháng tư" cái ngày mà cả thế giới người ta nói dối nhau chắc chỉ còn mình anh thật vì anh không nói nữa.

   Ta từ lúc lao vào công cuộc kiếm tiền không biết vì sao mình cũng nói dối không biết ngượng là gì. Và nghiễm nhiên nghĩ điều mình nói ra là thật lạ kỳ.

   Cũng như cánh cửa một cơ quan mở ra cho ta vào làm việc không hiểu vì sao mới vừa bước vào tự nhiên mình trở nên hèn hạ. Ở cái chốn u mê ấy người ta sống và đối xử với nhau bằng những điều giả dối biết là vậy nhưng vẫn sống cộng sinh với nhau buồn cười.

   Người ta nói dối cho vui và chỉ một ngày trong năm còn ta cả năm nói dối chỉ một ngày này dành lời nói thật vì họ sẽ không tin họ sẽ nghĩ ta nói dối buồn quá cả năm nói dối nhau lẽ nào không một lần nói thật?

   Thôi thì cá tháng tư ta sẽ nói thật tin không? 

 

*Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lúc còn sống muốn mọi người gọi mình là "anh" cho...trẻ

More...

HẠNH PHÚC - VIẾT CHO ĐỒNG CHÍ VỢ

By Ruan De Feng

 

Thời gian gần đây miềng nhiều việc quá không có một chút thời gian để viết blog thấy thiếu thiếu cái gì đó mà miềng không viết như nợ đời thik thì viết hok thik thì thui nhưng tóm lại vẫn là bận rộn và hết chữ trong đầu.

Phong My
      (Hình chụp hai vợ chồng trước khi vào BV xét nghiệm-gương mặt đầy lo âu)

Gần hai tháng nay mình sợ một nỗi sợ mơ hồ một nỗi lo canh cánh. Số là  đồng chí vợ yêu dấu của mình đau nổi hạch quanh cổ sức khoẻ kém giảm cân mình sợ bệnh hiểm nghèo bảo ra Đà Nẵng xét nghiệm tế bào thị sợ sợ nếu một sự thật phũ phàng thì có lẽ cả hai vợ chồng không đủ sức đối diện. Đêm nào thị cũng ôm mình thật chặc sợ mất nhau mình bảo không sao dỗ mãi rồi thị cũng chịu ra Đà Nẵng xét nghiệm. Khoảng thời gian chờ lấy kết quả thật nặng nề mình thấy run và hồi hộp thấy vài người vui vẻ đi ra cũng có người buồn lặng lẽ. Cuối cùng rồi cũng có kết quả thật không diễn tả được nỗi vui mừng của hai vợ chồng khi biết rằng kết quả không có gì.

Từ lâu mình vẫn luôn nói với thị rằng: dù cho cuộc sống có thế nào thì anh và em cũng nắm tay nhau vượt qua cùng nhau vun đắp hạnh phúc.

Bài thơ này mình viết đã lâu nhưng mình vẫn hay đọc cho vợ và hai con nghe trong những lúc cả nhà sum họp.

                        HẠNH PHÚC!

Này Em ạ thôi em đừng khóc nữa!

            Nước mắt bây giờ để lại với ngày sau

            Từ lúc có em cuộc đời thêm thi vị

            Anh chợt biết rằng: mình phải sống để cho nhau...

      
            Hạnh phúc đấy. Ngọt ngào và cay đắng

            Ta lại dìu nhau trên bước đường dài

            Ở nơi ấy dẫu mùa xuân không đến

            Ta lại đi tìm trong lạnh giá: yêu thương

      
            Hạnh phúc đấy. Dẫu đôi mình tay trắng

            Anh lại tìm ra giá trị của tình yêu

            Trong bài học vỡ lòng đang trải nghiệm

            Chỉ mới hôm qua mà đã lớn khôn nhiều

       
            Người ta sống cao sang trọng những ngôi nhà

            Còn Em-anh và con chan hoà trong mái ấm

            Họ có những ánh đèn; ta có những vì sao

            Và ta có tình yêu tràn đầy không tắt

            Khi bên nhau: Ta có cả một chân trời

      
            Hạnh phúc đấy ta kiếm tìm và gìn giữ

            Dẫu muôn đời có lạc lỏng chênh chao

            Em đừng khóc thôi một lần ướt mắt!

            Cho mai sau niềm vui chợt ứa trào.

More...