KHÔNG ĐỀ CHO MÙA XUÂN

By Ruan De Feng

Có một ngày nào không nắng
Có một ngày nào không mưa
Có một ngày se sắt lạnh
Xuân về em đã về chưa?

Ta như cánh đồng sau mưa
Ta như dòng sông lặm nắng
Ta như mặt hồ phẳng lặng
Mơ về một cánh buồm nâu

Tình đầu: khôn dại nông sâu
Câu thơ chạm vào rất khẽ
nụ hôn ngọt môi nhè nhẹ
ướt mi em chiều mưa xưa
......

Tìm nhau ở chốn giang đầu
Chờ nhau cuối mùa se thắt
Nhớ nhau cõi lòng chôn chặc
lặng thầm quan trắc đời nhau
                         tháng 1/ 2011
Viết xong lên xe đi Nha Trang có ai đợi tôi ở đó không? "tôi tìm người người mãi miết tìm xuân"

More...

NHỮNG ĐỨA CON CHỐI TỪ CHA MẸ

By Ruan De Feng

Bài này đôi khi có những từ cay cú và chưa thể gọi là thơ chỉ những câu từa tựa Vè nhưng từ cảm xúc rất thật của tôi. Chúng kiến một người Mẹ đã nuôi những đứa con nên người đứa nào cũng khá giả nhà cao cửa rộng có đứa ngày ngày leo lẻo trên bục giảng bài học đạo đức  nhưng cả cuộc đời chưa học hết chữ NHÂN nó bỏ mặc Mẹ của mình trong khó khăn cô đơn.

 NHỮNG ĐỨA CON CHỐI TỪ CHA MẸ
bất hiếu với Mẹ cha là tội với đất trời
Câu thơ này không ám chỉ riêng ai
chỉ viết những điều tôi đã thấy
những đứa con một thời được chăm lo nuôi dạy
đến lúc trưởng thành quay lưng với Mẹ Cha
***
Mùa Vu Lan báo hiếu đã đi qua
Nhưng báo hiếu Mẹ Cha không riêng mùa nào cả
Mẹ một đời vất vả
Nuôi những đứa nên Người
Giờ những con của mẹ đâu rồi?
để mẹ gọi cả chiều khản cổ than ôi!
***
không ai kể tháng năm nuôi con
không ai kể đêm ngày báo hiếu
nhưng có một điều ai cũng hiểu:
phụng dưỡng bậc sinh thành là nghĩa vụ thiêng liêng
***
Tôi mang nỗi niềm riêng
Không phải!
nỗi niềm chung nỗi buồn rất thật
ngước mắt hỏi trời cúi đầu hỏi đất
tại sao?
tại sao?
nước mắt chựt tuôn trào
***
Những đứa con của mẹ
Có những đứa làm ông này bà nọ
Có kẻ mặt người-lương tâm loài chó
Nhưng ngày ngày leo lẻo bài học đạo đức
với thế hệ học sinh nó vẫn dạy hằng ngày
ôi quân mất dạy!

                                       tháng 12 năm 2010

 

 

More...

BẮT GẶP NỖI BUỒN TỪ THUỞ PHÔI THAI

By Ruan De Feng

Anh nặn em từ câu thơ thổ huyết
chảy xuống đời ướt đẫm giấc mơ xa
nặn tia buồn quắt quay
trong tà huy khập khiểng
gió về đâu đêm nay?
cơn gió lẻ không nhà!

More...

TRONG HOÀNG HÔN CỎ KHÓC CƯỜI RƯNG RƯNG

By Ruan De Feng

Anh thắp nến tìm tình yêu ngày cũ
Thuở ngây xưa chơi tìm trốn sau vườn
Để nắm lại đôi tay từ buổi ấy
Nghe lòng mình ngân khúc nhạc tiêu tương

Cố thắp nến vì tình xưa quá vãng
Cũng như em vay trả cả đôi bờ
Vay và trả chút buồn tênh hoang huyễn
Nợ đầm đìa anh gá những vần thơ

đêm bất chợt nghe gió mùa đông bắc
lạnh như em từ thuở biệt ly nào
và ánh mắt lặng thầm như bữa nọ
đêm nghe mình chết lặng giấc hanh hao

Ừ em nhé! dẫu bây giờ đốt nến
Cháy tàn tro đôi mắt thuở xanh non
Và em nhé mượn đời nhau chi nữa!
Rót
 chén buồn lên cỏ  buổi hoàng hôn
                                                Tháng 9/2010

More...

THÁNG TÁM

By Ruan De Feng

Em có về cùng tôi mùa hoa sữa
Tháng tám mùa thu trên lối xưa
Hoa thơm từ độ em ngày ấy
Quê mình đã chớm những cơn mưa

Tháng tám mây mùa thu mãi bay
Tơ giăng liễu rũ nắng hao gầy
Nhớ người bạn gái mười năm cũ
Giờ ở phương nào có ai hay?

Bây giờ tháng tám đã xa xôi!
Mây vẫn mùa thu giữa lưng đồi
Ngôi trường ngày cũ em còn nhớ?
Tôi ngồi lặng lẽ ngắm đời trôi

More...

CHO NGƯỜI Ở LẠI

By Ruan De Feng

 

Anh muốn dắt em đi đến cuối chân trời góc biển

để nghe trong lòng những đợt sóng trào dâng

như anh đã nghe lòng mình ngày xưa ấy

ngày anh biết yêu em


anh muốn nắm tay em đi trên con đường ướt đẫm sương đêm

nhìn trăng rơi xuống cầu trăng rơi đáy giếng

khi tình yêu nói không thành tiếng

là lúc mình nghe nhịp trái tim run


là lúc mình nghe nhịp trái tim run

nghe những thương yêu tràn trong huyết quản

tình yêu anh cho em bây giờ đếm theo ngày tháng

Anh đi rồi em ở lại với chiều xa


Mai em về thương một kiếp người ta

chiều giữa quê xưa ngập đầy hoa cỏ

anh đã đi qua những ngày giông gió

mong một phút yên bình như lúc có em.

More...

NÓI CÙNG EM

By Ruan De Feng

 

Anh đưa em về thăm Quảng Nam

Chưa đi hết chiều dài đất nước

Chưa đi hết con đường phía trước

Gió Nồm thổi tít chiều quê


Anh đưa em về đi dọc triền đê

Nhìn nắng hoàng hôn nghe mùi thơm hoa cỏ

Anh nắm tay em đường chiều quê lộng gió

tuổi thơ ùa về ướt đẫm giấc đêm qua


về lại với dòng xưa chiều thăm lại mộ Cha

giữa thâm u giữa cõi đời cõi tạm

điều còn lại trong cõi người u ám

là dòng thơ anh viết lúc đi-về


Anh viết dòng thơ giữa lúc tỉnh lúc mê

giữa lúc có em cơn đau còn đó

anh rất muốn ngồi lên cùng em đùa vui hoa cỏ

để đêm nay giấc ngủ khỏi chập chờn.
                                                            Trong cơn đau 1- 7-2010

More...

THÁNG BA

By Ruan De Feng

Em có về cùng tôi tháng ba?

với chén cơm gầy mùa giáp hạt

tháng ba thơm hương lúa hương đồng

Ta về nhìn nắng trôi sông


Em có về cùng tôi tháng ba?

nhớ một thủa lưng trần chân đất

nhớ hạt giống nẩy mầm chật vật

nhớ hoài hương tóc mạ non


Em có về cùng tôi đi ngược hoàng hôn

về với biển xanh sóng thầm thì mời gọi

em và tôi-bao điều chưa nói

để đêm dài hun hút... thung sâu


Em có về cùng tôi tìm nụ hôn đầu

nghe giọt nắng rơi trên từng ngăn nhớ

nghe tuổi đời đi qua mình trăn trở

Em có về cùng tôi tháng ba?

More...

THƠ CŨ-RƯỢU CŨ BÌNH MỚI

By Ruan De Feng

 

NGÀY EM VỀ

                              Tặng Ái My


Như bao lần Em đã bước ra đi
Rồi quay về niềm vui còn ấp ủ
Nay vẫn thế. Em trở về nơi cũ
Về với Anh hay riêng chút đời em?

Cơn gió nào cứ thổi mãi trong đêm
Anh thấy lạnh như bao lần chưa ấm
Nghe nỗi nhớ theo thời gian chầm chậm
Phút bên em anh run rẩy bao chiều

Đến bây giờ Anh vẫn một lời yêu
Còn ấp ủ nên lời thơ ngường ngượng
Em đón nhận cho đời nhau vui sướng
Khi yêu nhau ta sống với riêng mình

Bao đêm dài anh mơ thấy bình minh
Em nào biết những buổi chiều khát vọng
Trong mê ngủ anh mơ làm cơn sóng
Vỗ về Em ru anh giấc mơ màng.

                           Quảng Nam 1999



LỜI CUỐI CHO EM

Lời cuối cho Em anh viết trọn đêm nằm
nghe giá buốt mùa đông tê tái lạnh
Anh vẫn giữ một lời thề mỏng mảnh
Như lá sầu riêng Em hái lúc giao mùa

Anh bây giờ ngồi nắm những cơn mưa
Nghe nặng trĩu nghe lòng đau quặn thắt
Nghe cô đơn trong nỗi buồn què quặt
Vì xa em hay mong phút tương phùng

Anh đi tìm mong thấy được tình chung
Em đã đến. Hiện thân là thánh thiện
Anh níu kéo nỗi lòng trong sóng biển
Sợ dâng trào cơn khát vọng qua tim

Trong đam mê anh vẫn mãi đi tìm
nên giá rét một đời anh theo mãi
Khi xa em sao thấy lòng tê tái
lúc gần nhau vẫn thấy lạnh đôi bờ.

                                       Quảng Nam 1998



NỖI QUÊ
Buồn ơi Ta vẫn một mình
Nhìn Em giờ cũng lặng thinh dỗi hờn
Bờ quê chân lấm bùn trơn
Cầu tre lắc lẻo gót sờn đường mưa

Chạnh lòng nhớ những ngày xưa
Nắng chiều Em dỗi; nắng trưa Em hờn
Nỗi lòng tôi nói gì hơn
Nỗi quê thương nhớ chập chờn nỗi em
Có còn nỗi nhớ không Em?
còn gì trong mắt môi mềm xa xôi
trời thu mây phủ trăng rồi
còn câu thơ với mình tôi lưu đày

Viết hoài mòn cả đôi tay
Thấm buồn trang giấy mới hay nỗi lòng
Dù rằng tôi kiếp long đong
Chim kêu cành cụt đau lòng người xa
phố phường là của người ta
còn tôi sống kiếp không nhà không em
                                 Đà nẵng 2000



NỖi RIÊNG
Lang thang phiêu dạt tháng ngày
Giật mình chỉ thấy đôi tay dãi dầu
Tuổi đời trôi dạt về đâu
Hỡi phiêu linh hỡi nỗi sầu bủa vây?
Rượu này ta uống không say
Hơi men không đắng hơi cây không sầu
Ngậm ngùi thương lại nỗi đau
Thời gian đánh cắp bạc màu tuổi thơ
Bao năm ta mãi đợi chờ
Soi vào đêm vắng thấy bơ vơ mình
Rượu vào em đẹp em xinh
Sao em không nói làm thinh mặc sầu?
Nỗi buồn phục chế trong nhau
Lang thang nên để nỗi đau lớn dần
Đường dài ta mỏi mòn chân
Nỗi đau cơm áo cô phần riêng ta
giật mình trong nỗi phong ba
Sợ ngày mai đến mờ xa tuổi đời.

                              Đà Nẵng 1998

More...

NHỮNG BÀI THƠ CŨ

By Ruan De Feng

 

Có một số bài thơ cũ có bài mới làm có bài cách đây hơn 10 năm có bài đã đưa lên Blog cũ nay miềng đưa lên đây lý do là blog cũ mất chìa khoá nhà. Mà nhiều bài quá nên miềng chia làm 2 entry. Bạn bè nào đã đọc rồi thì thông cảm cho miềng.


KHÔNG ĐỀ

            "Anh về húp cạn dòng sông

            Thương em nhan sắc về không có đò"

Chiều mưa bất chợt
Tôi đi qua ngã ba
quán xưa hoa tím đây mà!
người xưa áo trắng giờ xa cách lòng
Em về sông đục bến trong
mưa chiều rát rạt gió hong tóc lùa
tình yêu được một chín thua
tình người xa khuất cuối mùa lưu ly
âm thầm tiễn bước người đi
vòng tay em để lại gì cho tôi?
bây giờ tình đã mồ côi
lời xưa vụng dại xa rồi...gió bay
yêu em nắng đã bao ngày
chiều nay mưa đổ quắt quay nỗi buồn

                                                Quảng Nam 2009


RU EM

                        Cho vợ yêu: Ái My

Anh ru em ngủ
Ngoài kia gió thổi cánh hoa Chiều
Gió từ Cửa Đợi sông Hoài
Hay từ Cao Nguyên đầy nắng
thổi qua đời mình rát bỏng những câu thơ
Từ lúc yêu em đến tận bây giờ
Mười năm lẻ anh thấy mình hạnh phúc
Có đớn đau có vui buồn  nhẫn nhục
những nhọc nhằn sẽ hoá giải lúc về đêm
để chiều nay anh lại bên em
mình nhìn thật xa
cuối chân trời là bình yên bến đỗ
bỏ lại đằng sau những ngày giông tố
hoàng hôn ủ dột phía sau hè
em ạ!
Hãy vui lên đi
Cùng nắm tay nhau như anh cùng em trong những ngày gian khó
cùng nắm tay nhau tìm mùa lặng gió
dù mưa rát mặt người
dù ngọn lửa trong bếp mình chiều nay chưa nhen nhóm
thì ngoài kia phố vẫn lên đèn

                                                Quảng nam 8/2009


HỒN QUÊ

Em chở hồn quê  ra phố
Chở cả nỗi buồn của mẹ quê ta
Để bán cho ai yêu hồn quê rơm rạ
Để đem về một cái mong manh...

Ta cũng từ quê mười ba năm trước
Mang theo tuổi thơ ấu quê mùa
Ký ức rêu xanh trong ngày mưa lũ
Cầu tre lắc lẻo đường chiều
Bước chân ngày hè bóng ngả liêu xiêu...


Hồn quê là bóng cau xanh
Là lúa thơm hương đang thì con gái
Mỗi độ chín vàng  cho quê những ngày vui

Hồn quê là dáng mẹ ta
Là bóng cha ta trải dài trên ruộng lúa
Là giếng nước làng mỗi độ đêm trăng...
Làm sao em mang ra phố?

Ngày hôm nay bắt gặp
Em chở xác quê ra phố vô tình
Hồn quê để lại quê mình
Giật mình thương quá quê xưa.

                  Đà Nẵng tháng 3 năm 2009

 

BÀI THƠ CHO EM
                                Tặng Ái My

Đã lâu rồi Anh không lại làm thơ
Đề tặng cho Em như ngày yêu cũ
Và đã lâu rồi anh chưa lần được sống
Một chút bình yên như phút giây này!
 

Anh đã từng nặng nợ với hư danh
Nặng nợ với tình Em và nặng lòng cơm áo
Cuộc sống đưa anh qua ngày giông bão
Cuốn hút anh đi xa tít nẽo đời

 

Bạn bè ngày xưa mỗi đứa mỗi nơi
Có đứa hiển danh quên thời nối khố
Có đứa sang giàu quên ngày gian khổ
Riêng mỗi mình anh vẫn mãi cũ mèm
 

Để có chiều nay ngồi lại bên em
Trong những buồn vui chúng mình từng trải
Hạnh phúc đôi mình lớn trong gian khổ
Đừng để một lần nước mắt tuôn rơi

                                 Quảng  Nam một ngày bên em năm 2007

More...